Thứ bẩy, 17/04/2021

Nhật ký chuyến hành hương về Phượng Vỹ - Phú Thọ

Cập nhật lúc 23:37 18/04/2013
Sinh viên Hà Nội 4/16/2013

Tôi được về thăm miền đất thiêng của tổ quốc - Phú Thọ. Một vùng quê bình yên, tôi cảm thấy ghen tỵ với nơi đây vì dường như mẹ thiên nhiên đã ưu đãi cho nơi đây quá nhiều phong cảnh đẹp...

Một chuyến đi đầy bổ ích và thú vị... Bao nhiêu cung bậc cảm xúc dâng trào trong con người tôi.

Phượng Vỹ, một cái tên thật hay... nó khiến ta liên tưởng tới một loài cây gắn liền với tháng năm của tuổi học trò, hoa phượng đỏ thắm rực cả bầu trời báo hiệu mùa hè đã đến cùng với bao ước mơ và hoài bão của tuổi trẻ. Nhưng không, Phượng Vỹ mà tôi muốn nói ở đây không phải là loài hoa của tuổi học trò mà là tên của 1 địa phương, 1 giáo xứ mà chúng tôi đã đến trong chuyến đi lần này. Vùng Tây Bắc mộng mơ, lung linh huyền ảo.. núi tiếp núi, đồi tiếp đồi, những con đường mòn uốn lượn dưới chân đồi núi. Xa xa kia là những rừng bạch đàn thơm ngào ngạt, những khóm tre già, những nương ngô, nương sắn, những mái nhà đơn sơ thấp thoáng sau những tán cây rừng rậm rạp. Ngồi trên xe khiến người ta không khỏi thốt lên rằng: sao mà nơi này đẹp thế, rộng thế, cảnh vật thật khác ở quê mình... bao nhiêu cảm xúc trào dâng và chắc rằng tới một lúc nào đó nó sẽ vỡ òa ra.

Vâng, một chặng đường dài đồng hành cùng Sinh viên Công giáo (SVCG) Cổ Nhuế cuối cùng đã tới đích. 5h chiều ngày 13/4/2013, chúng tối đã có mặt tại mảnh đất của giáo xứ Phượng Vỹ. Oà, chúng tôi không thể tin vào những gì đang hiện ra trước mắt chúng tôi nữa, một con đường dài dẫn vào giáo xứ, những ruộng lúa bao quanh con đường, xa xa vẫn là đồi núi và có một điều rất đặc biệt mà khiến ta để ý tới đó là núi đá của giáo xứ được xây dựng để kỉ niệm "Năm Đức Tin" trông thật đẹp, hùng vĩ... dường như núi đá đó tượng trưng cho giáo hội sẽ ngày càng phát triển hơn nữa, sẽ vượt qua mọi thử thách, sóng gió. Xuống xe ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi vì vừa trải qua một chặng đường dài để về đây nhưng ai cũng thấy vui và hào hứng bởi phong cảnh nơi đây quá tuyệt vời!. Tất cả chúng tôi cùng tiến vào sân nhà xứ để chào cha xứ GX Phượng Vỹ. Một điều bất ngờ là quan thầy của GX cũng là quan thầy của nhóm SVCG Cổ Nhuế chúng tôi, nghe xong ai cũng bất ngờ và vui mừng vì dường như có cái gì đó vô hình đã kéo chúng tôi lại gần hơn với nơi đây. Hết ngỡ ngàng này tới ngỡ ngàng khác, 85% dân số nơi đây theo đạo. Một con số thật đáng ngưỡng mộ, vâng! một câu hỏi xuất hiện trong tôi rằng "tại sao ở một nơi hoang sơ như thế này mà số dân theo đạo lại đông thế?" nhưng rồi tôi chợt nhận ra rằng: chính nơi hoang sơ và mộc mạc như thế này đã khiến cho lòng tin của họ vào Chúa càng lớn hơn ở bất cứ nơi đâu, họ tin rằng Chúa vẫn luôn bảo vệ, đồng hành và giúp đỡ họ. Tạm biệt GX Phượng Vỹ, chúng tôi lại tiếp tục lên đường để đến với một giáo họ thuộc giáo xứ Phượng Vỹ đó là giáo họ Vân Thê để phục vụ ngày chầu của giáo họ. Một quãng đường không hẳn là xa lắm với những con người sống ở nơi đây nhưng đối với chúng tôi mà nói thì quả là rất xa. Đi lên xe tới một con đường mòn dẫn vào giáo họ và chúng tôi phải xuống đi bộ vì điều kiện đường xá ở đây không cho phép tiếp tục đi bằng xe ô tô được. 2 3 2 3... từng nhịp đếm bước đều đều, nhạc được bật lên để xua tan sự mệt mỏi của mọi người, Cha Xứ cùng đồng hành với chúng tôi. Đi đường Cha kể nhiều chuyện về nơi đây cho chúng tôi nghe để chúng tôi có thể hiểu hơn về con người cũng như phong tục ở nơi đây hơn nên đi chẳng mấy chốc mà đã tới nơi rồi. Một ngôi Thánh Đường hiện ra trước mắt với cờ giăng và khẩu hiệu để mừng lễ ngày chầu như bao nhiêu nơi khác. Không khí thật vui vẻ, người dân giáo họ vui vẻ tiếp đón chúng tôi như con cháu của chính họ vậy tạo cho chúng tôi một cảm giác thân mật và ấm áp vô cùng. Tiến vào bên trong Thánh địa, chúng tôi ba lô còn trên vai nhưng vẫn nhảy, vẫn hát theo những nhịp điệu của bài hát cử điệu tập thể để chào mừng nhau nhân lúc họp mặt với giáo dân nơi đây, dường như tất cả mọi người đều quên đi chặng đường dài và xa kia để nhảy và sống hết mình. Sau màn chào hỏi chúng tôi được chia ra 2 tốp nam và nữ riêng để về nơi ở và mau chóng chuẩn bị cho chương trình buổi tối hôm đó diễn ra một cách tốt đẹp nhất. 7h sau thánh lễ, chương trình văn nghệ và đốt lửa cầu nguyện được bắt đầu... cả nhà thờ đông nghịt người, quả như cha xứ đã chia sẻ 85% dân số theo đạo nên rất đông. Các tiết mục của những "nghệ sĩ không chuyên" dần được biểu diễn, cây nhà lá vườn tất cả những gì chúng tôi có là lòng nhiệt huyết và con tim đang cháy rực sự yêu thương và phục vụ đều được thể hiện hết mình. Phần văn nghệ thật hào hứng và lôi cuốn cùng với sự giao lưu của giáo họ. Tạo cho người xem hào hứng nhất có lẽ là vở kịch hài "sơn tinh thủy tinh" bởi nàng Mị Nương siêu "cute" khiến cho người xem cười nghiêng ngả như xé vỡ sự lạnh lẽo và màn đêm đang bao phủ ở nơi đây. Kết thúc phần văn nghệ là phần đốt lửa và cầu nguyện. Ngọn lửa đang bùng cháy, vâng, nó đang cháy trog tim của mỗi người đang hiện diện nơi đây. Sức nóng của ngọn lửa chỉ là bề ngoài nhưng trong tâm hồn mỗi người đều cảm nhận được điều gì đó rất linh thiêng và gần gũi như ta đang tâm sự cùng Chúa và Ngài cũng đang hiện diện bên cạnh để nghe ta cầu nguyện và đang đồng hành cùng với tất cả chúng ta. Cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con một ngày đầy niềm vui và ý nghĩa!!!

14/4/2013. Ngày thứ 2 của chúng tôi tại nơi đây. Sương mù vây quanh đỉnh đồi ngay cạnh nơi chúng tôi ở, cảnh vật thật tuyệt vời tạo cho con người ta cảm giác khoan thai và vô cùng thoải mái, hít thật sâu để tận hưởng và để bắt đầu một ngày mới. Ăn sáng mau lẹ bằng những bát mì úp, nhưng thật tình cảm và ấm áp, các cô chú chăm sóc chúng tôi như là con cháu của họ. 8h30 chúng tôi tập trung lại và ôn lại các bài hát của bộ lễ chầu để có thể phục vụ thánh lễ tốt nhất. Niềm hân hoan, vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt của người dân nơi đây, họ vui mừng cho ngày chầu của giáo họ và sự có mặt của chúng tôi "Học trò của Cha xứ". 9h30 thánh lễ được cử hành một cách trang trọng và sốt sắng, chúng con xin dâng lên chúa tất cả mọi tâm tình và ý nguyện. 10h45 thánh lễ kết thúc, tất cả chúng tôi cùng chụp ảnh kỉ niệm cùng Cha Xứ và Cha Cố. Thời khắc đáng nhớ, kỉ niệm. 11h10 bữa cơm thân mật diễn ra thật vui vẻ. 12h45 tất cả cùng dọn dẹp "bãi chiến trường" và chào tạm biệt Cha Xứ. Như không muốn rời xa, có gì đó lưu luyến và thấy tiếc nuối vô cùng... 2h chúng tôi bắt đầu rời giáo họ để trở về với cuộc sống hàng ngày của mình. Tạm biệt nhé mảnh đất thân thương và đậm tình người. Hẹn gặp lại Phượng Vỹ một ngày gần nhất!

Chuyến đi đã kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn còn đó. Để lại cho tôi bao cảm xúc về vùng đất đỏ Bazan cằn cỗi nhưng mộng mơ, đẹp vô cùng và rất đậm tình người!... Tôi nhớ có câu hát rằng: "Ai đã về thăm, vùng quê hương cổ tích, Phú Thọ quê em nơi đất tổ Hùng Vương, đã về nơi đây trăm nhớ ngàn thương!". Vâng, câu hát quả không sai " đã về nơi đây trăm nhớ ngàn thương". Nhớ lắm, thương lắm Phú Thọ ơi!

Nguồn: Vietcatholic
Thông tin khác:
Chào buổi sáng (14/04/2013)
Vác Thánh Gía (28/03/2013)
Dùng thời gian (15/01/2013)
Rực lửa tình (29/12/2012)
Tiếng gọi BELEM (17/12/2012)
Đức Thánh Cha mở cửa Năm Thánh Lòng Thương Xót 8.12.2015
GIỜ LỄ (TIMES OF MASS)
NGÀY THƯỜNG (WEEK-DAYS): 19:00

CHÚA NHẬT (SUNDAY): 09:00; 19:00

Chầu MTC: Thứ Năm trước thánh lễ *
* Adoration of Sacrament: before Mass on Thursday *

Giải tội trước và sau thánh lễ *
* Confessions before and after Mass *
LIÊN KẾT
Tiêu điểm
Thánh ca & Nhạc công giáo
Tâm sự chiếc áo dòng
Bài thánh ca buồn
Mùa đông năm ấy
Thiết kế web - Thiet ke website: OnIP™ - www.onip.vn - mCMS.
Origin site: www.sapachurch.org!
log